Cung đường vàng nắng – Dương Thụy (2012)

Cung đường vàng nắng

Nội dung:
Câu chuyện bắt đầu khi một cô gái 24 tuổi Nguyễn Phương Vy sang Bỉ thực hiện chuyến thực nghiệm dài 2 tuần. Cô được đón ở sân bay và đưa về khách sạn bởi một anh chàng trẻ tuổi người bản xứ tên Jean. Kế hoạch khám phá Bruxelles của Vy có thêm sự đồng hành của Jean và Quang, một anh chàng Việt kiều Pháp 34 tuổi mà cô gặp trong lúc làm việc ở công ty mẹ. Thoạt đầu, Vy tỏ ra ngạo mạn, nghi ngờ với cả hai chàng trai, nhưng càng về sau, nhất là khi cô quay lại Bỉ du học cao học theo lời khuyên của Jean, tính tình và cách đối xử của cô với hai người bạn mới có phần thay đổi. Với Jean, từ chỗ chê anh là một đại diện của một nước Bỉ khù khờ, ngây ngô, cô phát hiện ra anh là cháu trai của tập đoàn mà cô đang làm việc, cô nhận ra sự quý giá của những lời khuyên và hạnh động anh giành cho cô. Dù lý do anh đối đãi tốt với Vy dù cô chỉ là một nhân viên quèn có phần hơi ích kỉ từ ban đầu: trả thù phụ nữ Việt Nam vì đã khiến ba anh ly dị vợ và mất đi sự nghiệp ở tập đoàn gia đình, anh đã phải lòng cô gái trẻ người Việt Nam và ân cần chăm sóc, dõi theo cô. Tình cảm giữa Vy và Jean phát triển theo mạch câu chuyện. Còn đối với chàng Việt kiều Quang, nhờ sự tử tế, nhẫn nại và khéo hành xử của Quang, cô đã biến đổi từ chỗ cộc cằn, đa nghi, trách móc đến chỗ tin và ngại ngùng chấp nhận tình cảm anh dành cho cô. Chung quy cũng vì anh lớn hơn cô tới mười tuổi và có kinh nghiệm trường tình và trường đời hơn hẳn cô. Cô thấy mình quá non dại với anh, và cũng không muốn chấp nhận anh vì chịu ơn hay vì áp lực của gia đình đôi bên.

Kết cục câu chuyện thì Vy đến với Jean và vượt qua cách trở về địa lý và văn hóa, họ gặp lai nhau ở thành phố Leige nơi cô từng du học.

Điểm cộng của truyện:

Người đọc có thể hình dung ra cuộc sống của một du học sinh như thế nào ở nơi cách Việt Nam cả mười mấy giờ bay: cảnh thiên nhiên đẹp mê hồn nhưng đôi lúc cũng buồn thảm vào những ngày gió rét; tiếp xúc với nhiều nền văn hóa cũng như cuộc sống hằng ngày nơi bản địa; áp lực từ việc chi tiêu, sinh hoạt hằng ngày khi phải sống xa nhà và tự túc du học; áp lực từ việc phải thành công trong học hành và công việc khi mang tiếng đi học nước ngoài; nỗi buồn và thiếu thốn căn bản khi phải xa gia đình; áp lực phải gánh tránh nhiệm gia đình và cả việc phải có đôi có cặp cho giống với người khác như kì vọng của gia đình và cả chính bản thân. Bởi vậy, độc giả trẻ tuổi vẫn thích Dương Thụy viết thêm về đề tài du học để họ biết thêm, để họ chuẩn bị cũng như để họ hoài niệm.

Cuốn truyện cũng đưa người đọc đi du lịch tới các thành phố nổi tiếng của châu Âu bằng cách miêu tả khá chi tiết cảnh đẹp thiên nhiên, con người, màu sắc, âm thanh của những nơi đó. Trí tưởng tượng của người đọc có thể rời bỏ thân xác ở Việt Nam mà đi du lịch qua các trang sách, tưởng như mình đang ở châu Âu, đắm chìm vào phong cảnh đẹp như tranh mà họ vẫn hay thấy trên sách báo, tivi và họ cũng sẽ ganh tị với nhân vật vì cuộc du ngoạn ở miền đất cổ tích ấy, cùng với câu chuyện tình trên đất Âu. Tôi thích cách tác giả cho tôi biết thêm (và nhìn kĩ lại) tên của các thành phố ở châu Âu: Bruxelles (biểu tượng là tượng Manneken Pis (“cậu bé cầm chim đái” chỉ cao 6 tấc), Liège, Bruges (thành phố Venice phương Bắc) (Bỉ); Vienne (Áo); Paris (Pháp); Cũng như các địa danh: phố Marché aux Herbes ở Bruxelles, Grand Palace (quảng trường lớn – trái tim của Bruxelles), đồi Sart-Tilman ở phía xa Liège, đại lộ Champs Elysées, sân bay Charles de Gaulles (Paris); cả món ăn phổ biến ở Bỉ Moules et Frites (search trên google là nhìn thấy một món ăn khá khiêu khích).

Sự khác biệt văn hóa Đông Tây được thể hiện khá rõ ở những đoạn đối thoại của Jean và Vy, cũng như trong phần độc thoại nội tâm của cô. Việc người con VN phải gánh cuộc đời, giấc mơ mà ba mẹ đã hy sinh, gánh vác cả việc lo cho người con thiếu linh hoạt còn lại, cả việc “nghĩa tử là nghĩa tận”, người phụ nữ thường trả ơn cho người đàn ông bằng cách lấy họ… để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ, nhiều bất bình hay đồng ý theo kiểu rất riêng.

Điểm trừ của truyện:

Có khá nhiều điểm tôi không thích ở truyện.

Điều đầu tiên và đáng ghét nhất chính là tính cách của nhân vật nữ chính. Mở đầu truyện đã thấy cô nàng có văn hóa thuộc dạng kém. Câu “xin lỗi” và “cảm ơn” luôn được đặt trong từ điển giao tiếp giữa người với người. Vậy nhưng khi nói chuyện với Jean hay Quang, cô nàng không hề nói những từ đó, mà khá ương ngạnh, hống hách. Có lúc tôi thấy xấu hổ khi cô làm cho người Bỉ nghĩ xấu về người VN. Cô này cũng bất bình tới mức nhịn ăn và ngất xỉu chỉ vì một người đàn ông xa lạ (và cô cũng đang cảnh giác cao độ) không chịu trả tiền cho phần ăn của cô. Chuyện sòng phẳng trong ăn uống của Tây thì cô còn lạ gì nếu đã làm việc 2 năm ở một công ty của Tây?

Điều thứ hai là tình cảm của Jean và Quang dành cho Vy diễn biến hơi thiếu logic. Không phải anh chàng Tây nhà kinh doanh trong điều kiện khủng hoảng và phải trả nợ công ty lại có thời gian đưa đón và theo dõi một cô gái Việt bình thường, lại xử sự thiếu văn hóa. Cũng ít có người VN nào lại muốn nói chuyện, thậm chí lại có tình yêu đương và muốn lấy làm vợ một người thiển cận, tự kiêu, chụp mũ, hay buông lời miệt thị mình như anh chàng Quang, chưa kể anh ấy làm chủ một công ty khá có tên tuổi. Nói chung là đọc mấy lúc này thấy bất bình, vì cả hai người đều rất bận, và có danh dự, tự trọng lớn nếu xét về công việc và cái tôi của họ chứ. Anh Việt kiều lại rõ ràng chỉ là kẻ lót đường trong câu chuyện gượng ép thành tình tay ba này.

Tiếp theo, việc đặt tên cho từng chương là không cần thiết, bởi có những chi tiết không đóng vai trò gì trong câu chuyện, cũng chẳng nói lên ý nghĩa gì nhiều, ví dụ như: những nổi khổ rất bản năng của “nhân loại”.

Việc chú thích của truyện cũng có vấn đề chú thích nghĩa những câu tiếng Anh đơn giản như “I miss you” nhưng lại dùng nhiều từ tiếng Anh để thay tiếng Việt như hopeless, gentlemen… Tiếng Pháp cũng được sử dụng nhiều mà thiếu chú giải đôi khi khiến người đọc không biết tiếng Pháp bối rối khi đọc.

Túm lại, truyện này theo ý kiến cá nhân thì 5/10 thôi.

Advertisements