EM SẼ ĐẾN CÙNG CƠN MƯA (2003) – ICHIKAWA TAKUJI

e_se_den_cung_con_muaNội dung:

Truyện bắt đầu từ cảnh cha con Takkun và Yuji đã mất đi người vợ, người mẹ mang tên Mio cả mình được một năm. Hai cha con có thể nói là tạm sống được nhưng thiếu đi sức sống và niềm hạnh phúc vốn có của họ. Người đàn ông trẻ 29 tuổi sống cảnh gà trống nuôi con, lại cộng thêm nhiều bệnh tật cơ thể nên gặp nhiều khó khăn. Tuy vậy, những khó khăn, thiếu thốn về mặt tinh thần đó, chỉ có khán giả tự cảm nhận được, bản thân nhân vật không hề than vãn, chỉ chấp nhận nó như một lẽ thực tế đang diễn ra. Tôi thích cách nghĩ của Takkun về hành tinh Lưu Trữ, nơi mà những người đã mất vẫn đang sinh sống, miễn là có một người trên Trái Đất còn nghĩ tới họ. Cách nghĩ đó mặc dù để kể cho cậu bé 6 tuổi Yuji cảm thấy sự ra đi của mẹ nhẹ nhàng hơn, nhưng dần trở thành cách suy nghĩ của chính Takkun và đâu đó của nhiều đọc giả. Tôi đoán có nhiều đọc giả đọc những đoạn hội thoại về hành tinh Lưu Trữ mà trộm nghĩ về người thân quen của mình cũng đang ở đó, được tự chọn cho mình một độ tuổi, một trí nhớ, một suy nghĩ mới, và người đó chỉ biến mất khi mình không còn nghĩ tới họ nữa.

Cuộc sống của hai cha con có phần cô đơn và chệch hướng vì sự thiếu vắng người phụ nữ quan trọng của họ, cho tới một ngày họ gặp lại Mio trong một đêm mưa, đúng như lời Mio nói với chồng trước khi mất, rằng nàng sẽ về một năm sau đó để thăm hai cha con. Mio lúc này là một con người bằng xương bằng thịt, vẫn như nàng chưa hề ra đi, tuy nàng bị mất trí nhớ. Takkun nhanh chóng hiểu ra việc vợ mình giữ lời hứa quay lại và sẽ ra đi khi mùa mưa kết thúc, nên vội nghĩ cách để con trai cùng giả vờ là Mio vừa ốm cả tuần, rồi bị ngã nên quên nhiều việc. Mio ngoan ngoãn tin theo lý thuyết đó và dù ban đầu có nhiều thắc mắc, nàng nhanh chóng đóng tốt vai trò người mẹ của Yuji. Tuy vậy, về phần làm vợ của Takkun, Mio nhờ chồng kể lại khoảng thời gian hai người quen và yêu nhau. Đây chính là lúc Mio học lại những chuyện trước đây của hai người và cũng là lúc đọc giả hiểu hơn câu chuyện tình của họ. Hai người là bạn ngồi gần nhau trong ba năm cấp ba, nhưng chỉ hẹn hò nhau khi đã lên đại học. Họ tuy ít gặp nhau nhưng trao đổi nhiều thư, càng ngày tình cảm đôi bên càng lớn nhưng chưa lần nào thực sự thổ lộ. Một năm sau đó, Takkun bị chứng bệnh quái lạ, khiến anh phải từ bỏ nhiều ước mơ cuộc sống và có lẽ là cả Mio. Lòng còn nhiều bâng khuâng nhớ mong nhưng đành lạnh lùng chia xa. Thế nhưng một thời gian sau, Mio chủ động liên lạc, hai người chia sẻ thẳng thắn với nhau vấn đề của Takkun. Mio không hề muốn bỏ cuộc, mà luôn muốn ở bên người mình yêu, bất chấp sức khỏe anh. Một năm sau đó họ kết hôn và một năm sau đó nữa họ có Yuji. Đến năm Yuji năm tuổi thì Mio qua đời.

Kể cho Mio hiện tại nghe hết quá khứ rồi, Takkun cũng phát hiện ra nàng biết mình đã chết và sẽ rời đi khi mùa mưa kết thúc. Biết khoảng thời gian còn lại không bao lâu, hai vợ chồng dành nhiều thời gian bên nhau và bên Yuji. Mio dạy Yuji cách chăm sóc ba và chăm sóc nhà cửa, thay cho mẹ. Mio sắp đặt mọi chuyện trước khi ra đi. Mio cảm thấy yêu chồng mặc dù không còn trí nhớ trứơc đây nhưng cô cảm phục con người và tính cách của anh. Dù tình cảm thật thắm thiết và bao nhiêu ước muốn để Mio ở lại, nàng vẫn biến mất vào một ngày cuối mùa mưa.

Lần ra đi này của Mio đã được dự đoán trước, nên Takkun và Yuji cảm thấy nhẹ nhàng hơn dù vẫn cô đơn lắm. Hai cha con đã tự biết chăm sóc bản thân nhiều hơn, và yêu thương cuộc sống nhiều hơn.

Một ngày nọ, nhờ bức thư Mio để lại trước khi nàng qua đời, Takkun hiểu được toàn bộ lý do về việc năm xưa Mio biết anh bị bệnh và chủ động liên lạc với anh, và cả lý do cô xuất hiện lại một năm sau ngày mất và chẳng hề có ký ức nào. Sự thật là năm cô 21 tuổi, cô bị tai nạn giao thông rồi bị cuốn đi theo thời gian tới 8 năm sau đó, khi cô đã mất. Cô ở bên Takkun 29 tuổi trong 6 tuần, hiểu anh, yêu anh rồi lại biến mất và quay về hiện tại 21 tuổi. Vì biết trước tương lai, vì cảm phục và yêu Takkun, yêu Yuji mà Mio không hề lo sợ, không hề muốn thay đổi số phận đó. Cô chọn ở bên người cô yêu.

Câu chuyện khép lại cũng là cảnh hai cha con một mình bên nhau, nhưng mang màu sắc êm dịu, thanh thản hơn so với ban đầu, vì cậu bé Yuji đã được gặp lại mẹ và hiểu rằng mẹ không chết vì sinh cậu ra, rằng mẹ chỉ là trở về hành tinh lưu trữ, luôn nhận được thư cậu viết cho mẹ. Còn Takkun thì hiểu được tình yêu của vợ mình dành cho mình chân thật và sâu đậm đến thế nào. Anh dường như hỉểu được và cảm thấy việc vợ mình ra đi nhẹ nhàng hơn khi biết rằng cô ấy đã chọn dành trọn cuộc sống của mình dành cho anh và con.

 

Nhận xét:

Đây có lẽ là lần đầu tôi đọc một tiểu thuyết của Nhật nên lúc đầu không quen lắm với văn phong chầm chậm có phần hơi ma mị của nó. Thế nhưng sau đó tôi nhận ra rằng lối tự thuật đó cũng chính là một phần của mạch truyện, khi mà nhân vật chính còn đang trong quá trình trở về với cuộc sống thường ngày sau nỗi đau mất đi người bạn đời, và lại đang chống chọi với căn bệnh không giống ai. Lúc hiểu được mạch truyện và tính cách nhân vật chính rồi thì tôi bị cuốn hút vào câu chuyện lúc nào không hay. Dù đã chuẩn bị tinh thần là truyện sẽ không có nhiều cao trào hay mâu thuẫn, nhưng thú thật tôi có hơi bị thất vọng và lúng túng khi tới đoạn cô vợ trở về không một chút ký ức và nghe theo câu chuyện mà hai cha con bịa ra. Có lẽ vì tôi hay lý trí và khắt khe quá mà thường sẽ không bao giờ tin vào những lời từ ‘người lạ’ như vậy. Khi đã chấp nhận nhân vật rồi thì mọi chuỵên đều ổn. Theo suốt câu chuyện hiện thực, quá khứ lẫn lộn đan xen, tôi mới nhận ra ý đồ của tác giả là gì. Tác giả không hẳn là để người chồng kể lại câu chuyện tình của mình cho con trai nghe, hay theo kí ức của ngưởi chồng lúc bắt đầu cuộc sống mới, mà là kể cái hậu của mối tình ngay lúc đầu, rồi mới kể chi tiết của chuyện tình cho người vợ mất trí nhớ nghe. Ngẫm lại sau một ngày đọc hết truyện rồi tôi mới thấy thấm mối tình đẹp của hai nhân vật. Lúc đầu đọc tôi không thấy cảm cho lắm, có lẽ vì tôi đọc nó lúc tôi 25 tuổi và không tin vào khái niệm gọi là yêu nhau chỉ sau một lần hẹn đi chơi, và không hề thổ lộ sau đó. Tôi cũng hết là cô bé có thể ngồi im không hỏi gì khi thấy người mình yêu thay đổi. Có lẽ thời gian và cuộc sống đã khiến tôi quên đi mối tình đầu là thế nào, có những mơ ước ra sao. Nghĩ lại nếu tôi là cô bé đó, chắc tôi cũng sẽ hành động tương tự như vậy. Chỉ cần người mình yêu yêu mình, thế là đủ. Chuyện sức khỏe có khó khăn, tương lai không dài cũng không sao. Tình yêu của những người thương nhau thật lòng chỉ cần có thế. Suốt cả câu chuyện, với vợ chồng Mio, với bé Yuji hay đối với ông thầy Nombre trong truyện dành cả đời chăm sóc em gái, cuộc sống và hạnh phúc thiệt mong manh, thiệt ngắn ngủi. Nhiều lúc ta xuyến xang theo các nhân vật, rồi nghĩ tới cuộc đời bản thân ta, thấy mình còn nhiều hạnh phúc để mà bám víu và bảo vệ.

Ngoài câu chuyện tình của hai nhân vật chính, tôi rất thích bé Yuji, cậu bé 6 tuổi hồn nhiên. Mới 5 tuổi đã mất mẹ và sống cuộc sống với nhiều dấu hỏi và nghi hoặc, em thật giỏi khi biết nghe lời và phụ giúp ba. 6 tuổi em biết khóc khi xem phim xong không thấy ba đón, không phải vì sợ người lạ mà là sợ ba em có chuyện. 6 tuổi em sống trong thế giới trẻ thơ thích đi lượm bu-lông, đinh ốc ở nhà máy cũ rồi về chôn dưới đất, em chơi với chú chó Pooh khi người lớn trò chuyện và nhất định bảo vệ nó lúc nó không còn chủ. Em ngây ngô đếm ô tô như lời ba nói, hát ba nghe khi ba mệt, lặp lại lời ba nói “làn gió mới, làn gió mới”. 6 tuổi mà em đã mang trong lòng nỗi đau khổ và ghét bản thân mình khi em nghĩ mẹ chết vì sinh em. Cái suy nghĩ đó thiệt ra day dứt và đau khổ cả đời người chứ, chẳng riêng gì một đứa con nít. Cảm giác ấy thiệt sự có một sức mạnh dày vò rất khủng khiếp. Thật may vì mẹ em đã có thể giải thích cho em hiểu và em lại có thể tin mẹ em đang ở xứ Lưu Trữ đọc thư của em. Cái kết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình người.

Đọc truyện xong cả ngày rồi giờ mới thấy thấm và viết được nhiều vậy. Tóm lại là câu chuyện mang nhiều tính nhân văn, trầm mặc và đáng để suy nghĩ. Không hổ danh là một trong những tiểu thuyết thành công nhất của Nhật và được dịch sang cả tiếng Anh và dựng thành phim. Tuy mình vẫn thấy có một số chỗ chưa được hợp lý lắm, nhưng có lẽ vốn vì truyện du hành ngược thời gian, biết trước tương lai là không có thực nên cũng khó mà nói nó có hợp lý lẽ thường hay không. Truyện sẽ khó hiểu với ai quen nhịp sống nhanh và lối suy nghĩ logic.

Điểm 7.5/10

 

Quotes:

Nombre: “Quên là một chuyện đáng buồn.”… “Mất trí nhớ rồi thì không thể sống lại những ngày tháng ấy nữa, như cuộc đời dần trôi tuột khỏi kẽ tay ta.”

“Trên đời này, liệu có mấy người may mắn gặp gỡ nhau như vậy nhỉ? Gặp nhau là sẽ bị hút về phía nhau. Dù có gặp nhau bao nhiêu lần đi nữa.”

 

Advertisements